Hỗ trợ trực tuyến

Thư điện tử: congdong@violet.vn Số điện thoại: 04-62930536

Ý kiến thành viên

Bạn thấy hoạt động cộng đồng của Violet thế nào?
Không có hoạt động
Có hoạt động nhưng chưa hay
Hoạt động hay nhưng chưa nhiều
Hoạt động nhiều và rất hay
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    LIÊN KẾT CLB VIOLET

    Gốc > Người THẦY trong tôi là… >

    ♥ Cảm ơn thầy - Để tôi tự hào: Tôi có thể thay đổi ♥

          ..."Như những đứa con của người cha, người mẹ, người học trò dù có khôn lớn và trưởng thành như thế nào đều nhỏ bé trong mắt thầy cô. Nói chi đến tôi, thấm thoát hai năm trôi qua, giờ chỉ mới là một cô bé cấp ba thôi mà... Trưởng thành hơn xưa nhiều không? Tôi ơi!..."

    1-7-8cbc8_500_01

         Lại một mùa thu nữa trôi qua, cái khí trời ảm đảm vừa đẹp mà vừa buồn lại làm tôi nhớ đến những buổi học ngày xưa, bên người thầy và những người bạn tôi luôn rất yêu thương... Làm sao tôi quên được cái buổi đầu tiên hôm ấy, ngày mà tôi gặp thầy_người đã thay đổi một phần lớn trong tôi, đặt cho tôi một niềm tin trên con đường tôi đang bước. Người thầy dạy Toán những năm cấp hai, một vì sao sáng dẫn lối cho hôm nay, cho tôi mai sau.

         Và... Người thầy ấy: Là một người thầy tuyệt vời...

         Trước khi được học thầy, tôi chỉ là một cô bé quá đỗi nhút nhát, tôi trầm lặng và khó gần... nên chính việc có một người bạn thân cũng quá là khó khăn. Chưa kể tôi còn bị thụ động rất nhiều trong việc học, nhất là môn Toán, Toán là một cái máy ghi âm kiến thức của nhân loại, còn tôi chỉ là một con vẹt, điểm số thì đi xuống từng ngày. Nó làm tôi cảm thấy rất lo lắng và chán nãn, mỗi giờ Toán là một giờ đầy áp lực và nặng nề... 

         May mắn không tôi tình cờ được học thầy... mọi thứ thay đổi_từ đó...

         Hôm ấy trời mưa, một chiều mưa rất to vào giữa hạ, vì những nỗi lo, nỗi sợ quanh quẩn mãi trong đầu nên tôi quyết - định đến trễ. Nhưng ai ngờ như thế lại khiến mọi người chú ý nhiều hơn, tôi bắt đầu buổi học nặng nề đến nỗi không dám ngước lên nhìn ai, chỉ cuối gằm mặt vì chả một chút gì đi vào đầu cả. Các bạn còn lại thì làm bài tập như cái máy, tôi chỉ biết buồn bã, chắc thầy biết, chắc thầy thở dài... Những buổi học đầu tiên khó khăn và nhức đầu làm sao, tôi học tệ nhất cả nhóm, sự mặc cảm và buồn bã làm tôi cực kì chán nãn. Vậy mà thầy còn trêu tôi, tính thầy hay đùa, vui thật nhưng lúc ấy thì chỉ làm tôi thêm khó chịu. Đã có lúc tôi tự thì thầm với mình: "Không biết tới bao giờ đây? Tôi ghét cái môn học này quá đi mất, ghét cả thầy và những người bạn trong nhóm nữa"

    1384264_435041186602072_1461781197_n_500

         Rồi đến một buổi chiều, như bao buổi học khác...

         Hôm ấy thầy dạy một kiến thức mới. Ôi chao! Căn bản Toán những năm trước tôi nắm một cách rất qua loa, dĩ nhiên trong nhóm có mỗi tôi là không làm được bài. Chắc hẳn một học sinh sẽ rất hiểu cảm giác lúc đó, cả thế giới như thu lại một cách biệt lập, mặc cảm và bối rối. Một giáo viên giỏi như thầy, kèm cả việc các thành viên còn lại của nhóm đều có mức học Toán đáng nể mà đôi lần tôi phát ghét. Tôi chỉ biết cúi gằm mặt xuống bàn và nghĩ: "Chắc hẳn thầy sẽ quát tháo mình... chẳng ai kiên nhẫn trước một học sinh như mình được" tôi đã rưng rưng sắp khóc. Nhưng, sao thầy không hề trách mắng một lời nào? Thầy chỉ thở dài và ân cần giảng lại... rồi thầy nói nhiều điều, nhưng câu mà khắc sâu trong tâm trí tôi nhất có lẽ là: "Em phải cố gắng lên, không làm được bài là thầy buồn lắm... nhất định phải cố gắng vào những gì mình đang làm. Núi thì cao, nhưng không thể nói là không leo lên được." Câu nói ấy như bao hàm cho tôi cả một cuộc sống lớn, ánh mắt thầy tuy buồn nhưng chứa chan nhiều hy vọng. Không hiểu sao vừa về đến nhà tôi đã òa khóc, cảm thấy mình thật tệ và cũng thật sai lầm khi ban đầu: Tôi cũng đã rất ghét thầy và cả những người bạn lần đầu tôi gặp... Tôi thật ích kỉ!

         Từ hôm đó, tôi đã có thêm một động lực để tự mình cố gắng, giống như một điều gì mà tôi mang ơn thầy. Tôi học tiến bộ dần và nhiều niềm vui đến từ đó mà trước giờ tôi chưa hề được đón nhận từ bất kì giáo viên nào. Thầy tôi, dù là người khá nóng tính và nghiêm nghị nhưng thầy có một trái tim đầy tình yêu thương, chưa kể thầy còn rất vui và quan tâm học sinh của mình. Sau này tôi đã chọn theo môn Toán, có thể gọi là một "kì tích" không, của thầy? Đúng! Núi thì phải cao nhưng không có nghĩa là không leo lên được.

         Rồi cũng bất ngờ không? Những người bạn trong nhóm ấy trở thành bạn thân của tôi. Vẫn nhớ mỗi lần tôi thất bại, thầy vẫn luôn nhắc nhở: "Không sao, em cứ tiếp tục cố gắng. Nếu cần khóc thì cứ khóc đi rồi sẽ làm lại từ đầu". Đã có lần một cậu bạn trong nhóm nói với tôi rằng: "Be monster, powerful monster" để động viên khi tôi thiếu tự tin hay đơn giản chỉ là câu: "Cố gắng lên, không sao đâu, tui tin bà sẽ làm được" cũng đủ khiến tôi mỉm cười trước thử thách... Mọi thứ không cần quá nhiều, từ thầy tôi, những người bạn thân của tôi, chỉ là một chút quan tâm, chút lo lắng... vì tôi biết, không lời nói nào có ý nghĩa hơn, họ còn làm cho tôi những gì đặc biệt hơn thế... Cảm ơn cuộc sống đã cho tôi một may mắn tuyệt vời để tôi biết rằng nó luôn đẹp.

         Lục lại cái bài thơ hồi bé tôi đã từng đọc ở đâu đó:

    "Vẫn là con thầy ơi

    Thời gian không trở lại

    Bài học ngày xưa dài

    Theo đời con thắp sáng"

    ... rồi đôi lúc lại tự hỏi: "Nếu ngày ấy không được gặp thầy, gặp những người bạn ấy thì sẽ thế nào nhỉ?"... Rồi bỗng chốc thấy mình thật may mắn...

    487510_274315409346227_864806067_n

         Bây giờ tôi đã là một học sinh cấp ba, đậu vào lớp chọn chuyên ba môn Toán, Lý, Hóa của ngôi trường này là điều trước giờ tôi chưa hề nghĩ đến nếu như ngày ấy không có thầy.

         "Ngồi đây ngước nhìn trời sao... Nhớ đến năm nào
          Một lời chúc cùng ngàn hoa, dâng lên thầy tôi
          Và hạt bụi phấn đừng vội rơi, mái tóc bạc phơ
          Để thầy tôi còn mãi nâng... bước chân trẻ thơ." 

         Ngoài trời, thu đã đi qua chầm chậm, mang theo cả một chút lạnh của đông sắp tới. Không biết giờ này thầy đang làm gì? Tưởng tượng xem nào, có lẽ là một cô bé hay cậu bé nào đó cũng đang được thầy dìu dắt như tôi ngày xưa chăng...

         Và điều tôi nghĩ đến đầu tiên sau khi viết xong những dòng tâm sự này, sẽ là: "20/11 này em sẽ cùng cả nhóm đến thăm thầy, thầy nhé!"...

    Kính gửi thầy Đặng Quang Lý

    GV Toán Trường THCS Phú Mỹ

     




     


    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Nguyễn Yến Nhi @ 20:24 29/11/2013
    Số lượt xem: 5475
    Số lượt thích: 41 người (Đỗ Văn Hùng, Rustic Hero, Thanh Thư, ...)
    No_avatar

    Kỷ niệm của em đơn giản nhưng lời văn rất lưu loát và ý nghĩa Mỉm cười

    Chúc những hành trang nhỏ bé này theo em suốt con đường tương lai!

    No_avatarf

    Nhe nhang ma thu vi. thanks nhe! ^^

    No_avatarf

    vote cho em.Chà,mới cấp 3 thui hả? :D

    No_avatar

    Toán thì phải cày đấy, nhưng biết đâu bẩm sinh của con là môn văn, cố gắng con nha!
    Viết khá đấy ! 

    No_avatar

    Cảm ơn mọi người ạ! ^^

    No_avatarf

    Ukm, bạn viết khá đấy! Lược bỏ một số từ hơi dông dài đi là chuẩn rồi

    No_avatar

    Vâng! Cảm ơn bạn. Mình sẽ hoàn thiện bài viết này hơn :)

    No_avatar

    ý nghja~ wa'

    No_avatarf

    Chúc tất cả quý thầy cô 20/11 công tác tốt, nhiều sức khỏe, yêu đời và luôn thành công trong sự nghiệp trồng người cao cả

    No_avatar

    Ng thay tuyet voi khong chi la nguoi thay day gioi ma con la ng thay thay doi ca mot con nguoi

     
    Gửi ý kiến